20 năm xây dựng và phát triển

S  au hơn hai năm xây dựng, nhà  máy mới của công ty có công  suất gấp đôi nhà máy cũ, với  công nghệ mới nhất hiện nay  trên thế giới cùng với 100%  thiết bị hiện đại được cung  cấp từ tập đoàn TENOVA của Châu Âu.  Với giá trị đầu tư 70 triệu USD, công  suất mạ kẽm và nhôm kẽm của nhà  máy đã được nâng từ 80.000 tấn/năm  lên 230.000 tấn/năm, tăng gần 300%.  Mặc dù nền kinh tế đã phải trải qua  nhiều cuộc khủng hoảng nghiêm trọng  và kép dài trong nhiều năm liền, nhưng  TPN vẫn phấn đấu vượt qua khó khăn  thử thách, liên tục làm ăn có lãi và mang  lại hiệu quả cao trong suốt 17 năm liền,  nằm trong danh sách 500 doanh nghiệp  có mức nộp ngân sách cao nhất nước;  được báo điện tử Vietnam nét bình chọn  và công bố năm 2014.  Trải qua 20 năm xây dựng và phát  triển, TPN đã xây dựng được 85 nhà phân  phối và đại lý trải dài từ Bắc chí Nam và  xuất khẩu đi một số nước trên thế giới,  được người tiêu dùng đánh giá là một  thương hiệu luôn đứng ở tốp đầu của  ngành tôn về uy tín, chất lượng và giá  trị. Đáp lại sự tín nhiệm của khách hàng,  TPN luôn nỗ lực phấn đấu vượt bậc để  xây dựng thành công là đơn vị sản xuất kinh  doanh có hiệu quả, an toàn, có thương hiệu  hàng đầu trên thị trường Việt Nam.  Công ty đã có những đóng góp đáng  kể vào sự phát triển chung của nền kinh  tế đất nước, đóng góp cho ngân sách nhà  nước hơn 500 tỉ đồng tiền thuế thu nhập  doanh nghiệp và các khoản thu khác, cùng  với hàng chục tỉ đồng cho công tác từ  thiện, xã hội khác cho cộng đồng. Công ty  Tôn Phương Nam là liên doanh giữa Công  ty Thép Miền Nam (nay là Tổng công ty  Thép VN), Công ty Nomura Trading (thuộc  Tập đoàn Sumitomo Nhật Bản) và Công ty  FIW của Malaysia.

Chìa khóa bất động sản

VỚI TẦNG LỚP  TRUNG LƯU  ĐANG GIA TĂNG  NHANH NHẤT  KHU VỰC ĐÔNG  NAM Á, VIỆC  NGÀY CÀNG CÓ  NHIỀU NGƯỜI  ĐỦ KHẢ NĂNG  SỞ HỮU BẤT  ĐỘNG SẢN CAO  CẤP ĐẶC BIỆT  LÀ CÁC BIỆT THỰ  HẠNG SANG  ĐẶT RA MỘT BÀI  TOÁN MỚI CHO  GIỚI TẠO LẬP  BẤT ĐỘNG SẢN.

CHÌA KHÓA TIỆN ÍCH…

 Theo nghiên cứu của Tập đoàn tư vấn Mỹ  Boston (BCG), dự kiến đến năm 2020, tầng lớp  trung lưu tại Việt Nam sẽ tăng lên tới 33 triệu  người, gấp gần 3 lần con số 12 triệu người vào  năm 2012.  Với tầng lớp trung lưu đang gia tăng nhanh  nhất khu vực Đông Nam Á, việc ngày càng có  nhiều người đủ khả năng sở hữu bất động sản  cao cấp đặc biệt là các biệt thự hạng sang đặt ra  một bài toán mới cho giới tạo lập bất động sản.  Lãnh đạo một trong những sàn giao dịch bất  động sản lớn nhất Hà Nội tiết lộ, tâm lý của  người mua nhà hiện nay đã thay đổi, thay vì như  trước đây người mua chủ yếu tập trung vào các  giá trị có thể gọi là đầu tư cơ hội, đột biến từ  những biến động của thị trường.  “Người mua ngày càng có kỳ vọng rõ ràng hơn  về một ngôi nhà tiêu chuẩn, thay vì chỉ quan  tâm đến một chỗ ở tối thiểu (tức căn nhà – “chỗ  chui ra chui vào”), nhiều người hiện đã quan  tâm nhiều hơn tới cuộc sống, đặc biệt là giá trị  sống mà những tiện ích dịch vụ mang lại nhất là  tiện ích nội khu. Nói cách khác, muốn họ ở đây  thì chúng ta phải tạo được ra sự khác biệt, cho  họ cảm thấy được phục vụ, được tận hưởng cuộc  sống”, vị này nhận định.  Đơn cử như tại thị trường Hà Nội hiện nay,  những dự án biệt thự đã hoàn thiện cả về hạ  tầng và tiện ích dịch vụ thuộc loại rất hiếm.  Điểm mặt các dự án thuộc loại này chỉ có  Vinhomes Riverside Long Biên do Tập đoàn  Vingroup đầu tư và dự án Park City Hanoi (quận  Hà Đông) của một nhà đầu tư đến từ Malaysia.  Ở cả hai dự án này, hệ thống dịch vụ tiện tích  đều được đầu tư hoàn thiện, hiện đại với tổng  mức đầu tư lên tới hàng nghìn tỷ đồng.  Điều này lý giải vì sao, trong cả thời gian dài  thị trường trầm lắng, hàng trăm dự án trùm mền,  nhiều doanh nghiệp phải phá sản nhưng trên  thực tế các biệt thự tại hai dự án này vẫn bán  được hàng trăm căn biệt thự ngót nghét triệu  USD, thậm chí bán với giá tốt.  “Câu chuyện hiện nay không phải là thiếu cầu  đối với khu vực giá mà quan trọng là có đáp ứng  đủ yêu cầu của người mua hay không”, GS. Đặng  Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và  môi trường, chuyên gia cao cấp về bất động  sản nhấn mạnh.  Cũng theo vị giáo sư này, bất động sản cao cấp  thì những thứ đi kèm cũng phải cao cấp. Chỗ ở  “xịn” không chỉ có cái nhà đẹp, nội thất đẹp mà  ngay cả vệ sinh công cộng, môi trường, cơ sở vật  chất và thậm chí người hàng xóm cũng phải tốt.  “Nhiều nơi quảng cáo là khu phức hợp cao  cấp, dự án tuyệt vời thậm chí đã xây dựng hoàn  thiện nhưng nói thực có cho ở tôi cũng không  dám ở. Vì ngoài cái nhà đẹp ra, những thứ thiết  yếu cho cuộc sống hàng ngày tôi cần hoặc là  không có đủ hoặc phải đi vào tận trung tâm  thành phố”, ông Võ nhật xét.

How Good Is Write My Papers

This component will involve the event of reasoning and examination, coupled with their justification within the foundation of accessible information, other arguments and positions on this dilemma. This can be the most important subject material from the essay offering the concept for the good of labor you have carried out. Therefore arrives the value of sub-headings, for the foundation of which the structuring of argumentation is constructed; it will be right here you need to automatically justify (logically, utilizing details or arduous arguments) the proposed argumentation / examination. Whereby mandatory, being an analytical instrument you might consider edge of graphs, charts and tables. Based on the concerns posed the assessment is often according to the subsequent groups: the rationale – the end result, typical – unique, section – complete and persistence – variability.

I Pay Someone To Write My Paper

While in the strategy of developing an essay it should be remembered that a person paragraph have to feature just one assertion and related proof, supported by a graphic and illustrative content if required. As a consequence, when offering the argumentation make sure you restrict restrict by yourself to looking at just one most important assumed for each portion.
It does not definitely make any difference if you happen to appear up by having a write my paper thought, if you did not handle to create it as a result of immediately following a while invested or through the extremely starting. ‘When I would like anyone to write my basic research paper affordable, I’m going to Essayhawk.com – the remainder is simply a make a difference of time’. This is actually the shortest testimonial by our returning buyer we love, considering it demonstrates our mind-set beautifully. We provide superior quality needless to say. Hence the upcoming time you’d prefer to write a paper for me, get in contact with our proficient group and acquire assisted shortly and diligently.

Write My College Essay

The summary need to summarize the thoughts expressed. It might be best suited to provide a strong or possibly a streamlined solution into the essential issue. According to the will someone write my paper for me dilemma, specializing in broader views or penalties of your concern may be described as a respectable method. You’re able to also advise correlated matters deserving of additional reflection. With this portion you can easlily categorical your own sights just in case they really are supported by arguments you noticed previously. Superior summary indicates

Chuyện “sinh tồn” của những bất động sản triệu đô

Sản sinh ra những bất động sản có giá trị hàng triệu đô la đã khó nhưng  khi giới nhà giàu đổi “khẩu vị”, việc tạo ra một giá trị sống tương xứng  đang trở thành câu chuyện sinh tồn đối với giới tạo lập bất động sản.

Untitled

NĂM 2015 SẼ LÀ NĂM RẤT HÀO HỨNG ĐỐI  VỚI THỊ TRƯỜNG BẤT ĐỘNG SẢN NHẤT LÀ  PHÂN KHÚC BẤT ĐỘNG SẢN CAO CẤP. PHÂN  KHÚC CAO CẤP TUY NGUỒN CUNG KHÔNG  NHIỀU NHƯNG LUÔN GIỮ ĐƯỢC ỔN ĐỊNH VÌ  PHỤC VỤ CHO MỘT BỘ PHẬN KHÔNG NHỎ  KHÁCH HÀNG CÓ KHẢ NĂNG CHI TRẢ VỚI GIÁ  TỪ 1,2 TRIỆU USD/CĂN BIỆT THỰ.

BIỆT THỰ ĐANG HÚT  DÒNG TIỀN LỚN

Bên cạnh những diễn biến tốt trên  thị trường thời gian qua, nhiều tín hiệu  cho thấy, một dòng tiền lớn cũng đang  chờ trực đổ vào thị trường bất động  sản Việt Nam đặc biệt là phân khúc  biệt thự.  Con số thống kê của nhiều tổ chức  tư vấn đầu tư quốc tế cho thấy, nhiều  năm qua, Việt Nam luôn nằm trong  top những điểm đến đầu tư hấp dẫn  nhất châu Á. Bình quân trong 5 năm  trở lại đây, mỗi năm, các nhà đầu tư  nước ngoài đã đổ vào Việt Nam trên 10  tỷ USD vốn đầu tư trực tiếp, trong đó  khoảng hơn 1 tỷ USD vào thị trường bất  động sản.  Về kiều hối, Việt Nam luôn nằm trong  nhóm 10 quốc gia nhận kiều hối lớn  nhất thế giới, chỉ tính riêng năm 2014  con số này đã đạt mức 12,5 tỷ USD.  Theo tính toán của Tổ chức Tư vấn  quốc tế Savills, lĩnh vực địa ốc đang  nhận được khoảng 17 – 20% tổng lượng  kiều hối, tương đương khoảng từ 2 – 2,5  tỷ USD kiều hối mỗi năm được đổ vào  bất động sản.  Ông Timothy Horton, Tổng giám đốc  Cushman & Wakefield Việt Nam nhìn  nhận, chúng ta đang chứng kiến một  lượng vốn rất lớn đổ vào Việt Nam.  Tuy nhiên, không có nhiều lựa chọn  cho các nhà đầu tư khi xét đến các thị  trường như chứng khoán hay các loại  tài sản đầu tư.  Năm 2015 sẽ là năm rất hào hứng  đối với thị trường bất động sản nhất là  phân khúc bất động sản cao cấp. Phân  khúc cao cấp tuy nguồn cung không  nhiều nhưng luôn giữ được ổn định vì  phục vụ cho một bộ phận không nhỏ  khách hàng có khả năng chi trả với  giá từ 1,2 triệu USD/căn biệt thự, ông  Timothy cho biết thêm.  Đồng quan điểm trên, nhiều chuyên  gia về đầu tư cho rằng, mặc dù tồn tại  nhiều kênh đầu tư nhưng trong bối cảnh  ở Việt Nam hiện nay, không nhiều cơ hội  đầu tư ngoài lĩnh vực bất động sản.  Lãi suất tiết kiệm hiện xuống quá  thấp chỉ hơn 5%/năm, con số này chắc  chắn sẽ khó hấp dẫn các nhà đầu tư có  dòng tiền nhàn rỗi. Trong khi đó, thanh  khoản và giá vàng trong thời gian gần  đây cho thấy xu hướng tương đối thấp,  nhất là trong quý I/2015.  Các kênh đầu tư khác như chứng  khoán, ngoại tệ đang cho thấy sự bấp  bênh bởi luôn có những biến động thất  thường trong nhiều tháng qua.  Trong khi đó, tính toán của các tổ  chức tư vấn cho thấy, lợi nhuận từ đầu  tư vào bất động sản ở thời điểm hiện  tại có thể lên tới mức từ 8 – 9% tùy  theo từng loại hình sản phẩm. Đồng  thời, mặt bằng lãi suất nói chung ở Việt  Nam hiện nay đang ở mức thấp nhất  trong vòng 15 năm qua sẽ tạo thêm  động lực mạnh mẽ cho việc đầu tư vào  lĩnh vực này.

ĐỘT BIẾN VỀ GIÁ VÀ  THANH KHOẢN

Theo kết quả nghiên cứu mới nhất  của CBRE Việt Nam, những diễn biến  trên thực tế thị trường bất động sản  khoảng 1 năm trở lại đây cho thấy, cùng  với sự hồi phục của thị trường, niềm  tin người mua đã thực sự quay lại với  biệt thự, nhà liền kề với nhu cầu mua  tăng cao.  Do nhu cầu mua lớn, nên giá bán và  thanh khoản phân khúc biệt thự tại cả  2 khu vực thị trường Hà Nội và TP.HCM  đều tăng trưởng đột biến so với thời  điểm 1 năm trước. Ngay cả trong thời  điểm Tết nguyên đán Ất Mùi, những  con số thống kê tích cực về giao dịch từ  các sàn bất động sản lớn tại Hà Nội đã  cho thấy triển vọng sáng sủa của phân  khúc biệt thự.  Giá thứ cấp biệt thự Hà Nội cuối quý  I/2015 đã tăng 3 quý liên tiếp, mức tăng  giá chủ yếu ở các khu vực như Gia Lâm,  Long Biên, Hoàng Mai, Hà Đông… Trong  đó, mức tăng mạnh nhất là ở khu vực  Gia Lâm, Long Biên với khoảng 5%, chủ  yếu do kết quả bán hàng khả quan từ  dự án Vinhomes Riverside do Tập đoàn  Vingroup đầu tư và một dự án biệt thự  tại Gia Lâm.  Những kết quả khả quan tương tự  cũng chính là diễn biến thị trường biệt  thự tại TP. HCM. Theo thống kê của  Savills Việt Nam, tổng lượng giao dịch  ở phân khúc biệt thự, nhà liền kề tại TP.  HCM trong quý I/2015 tăng tới 580% so  với cùng kỳ 2014, tỷ lệ hấp thụ tăng tới  18% theo năm.  Theo đánh giá của ông Trần Ngọc  Quang, Tổng thư ký Hiệp hội Bất động  sản Việt Nam, hiện nay là lúc phù hợp  để người có nhu cầu thật mua nhà vì  có nhiều lựa chọn về vị trí, diện tích,  giá bán… Giá nhà ở so với các thời điểm  trước cũng đang ở mức rất hợp lý. Kể cả  với những người đầu tư, thời điểm này  cũng có nhiều cơ hội.  Điều đáng chú ý là, trong khi thanh  khoản ngày càng được cải thiện, giá  bán có xu hướng tăng lên thì áp lực  nguồn cung biệt thự trong tương lai  gần đặc biệt là thị trường Hà Nội lại  không quá lớn.  Quan sát của CBRE Việt Nam cho  thấy, trong quý đầu tiên của năm 2015,  thị trường Hà Nội không ghi nhận thêm  dự án biệt thự, nhà liền kề mới nào  được mở bán. Trong khoảng 1 – 2 năm  tới, nguồn cung biệt thự đặc biệt là  dòng sản phẩm biệt thự đã hoàn thiện  xây dựng là không nhiều.  Hầu hết các dự án nổi bật bung hàng  trong giai đoạn gần đây ở Hà Nội như:  FLC Garden City, Westpoint, dự án ở  Hoài Đức… chủ yếu là bán đất nền biệt  thự, việc người mua xây dựng biệt thự  cũng phải tuân thủ những ràng buộc  nhất định của dự án, cùng với đó là hạ  tầng tiện ích dịch vụ cũng cần một thời  gian dài để hoàn thiện được.

Kiểm soát nợ công

Theo nhận định của nhiều chuyên  gia, nợ công của Việt Nam đang  tăng nhanh, cơ cấu nợ chưa thực sự  bền vững. Việc sử dụng các khoản  vay ngắn hạn cho đầu tư dài hạn  làm phát sinh rủi ro tái cấp vốn và  tạo ra áp lực trả nợ lớn là những  vấn đề nóng hiện nay.

Trên nghị trường họp Quốc hội  những ngày qua, nợ công vẫn  là mối quan tâm lớn nhất của  các đại biểu và cử tri khi mà nợ  công tăng cao, nhanh. Mặc dù,  Thủ tướng đã có giải trình chi  tiết về nợ công nhưng sự lo lắng về sự an  toàn của nợ công vẫn còn là điều khiến  nhiều cử tri và đại biểu băn khoăn.

CHẠM TRẦN  

Thông tin trong kỳ họp Quốc hội,  Phó thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân  Phúc cho rằng: “Điều quan trọng là khả  năng vay và trả nợ vay như thế nào? Ta  phát triển hạ tầng nên tỷ lệ nợ công  cao. Nợ công đã đạt 62% – gần chạm  mức giới hạn cho phép 65%. Vì vậy, đã  đến lúc chúng ta cần có những giải  pháp để hạn chế tình hình này. Công  tác tăng cường quản lý chi tiêu công  làm sao cho hợp lý. Cơ cấu lại nợ công,  tăng vay trong nước, giảm vay nước  ngoài, vay ODA lãi suất thấp, tăng vay  dài hạn, giảm vay ngắn hạn, tăng dần tỷ  lệ cho vay lại, giảm dần tỷ lệ thất thoát”.  Ngoài ra là việc tiếp tục duy trì ổn  định kinh tế vĩ mô – đây là quan trọng vì  tạo môi trường đầu tư tốt thì kích thích  sản xuất. Theo số liệu mà Bộ Tài chính  cung cấp cho biết: Năm 2014 khối lượng  vay nợ công cho đầu tư phát triển kinh  tế – xã hội đạt khá, đã huy động được  627,8 nghìn tỷ đồng, trên 98% vốn vay  đã được sử dụng trực tiếp cho các dự án  hạ tầng. Tỷ lệ trả nợ trực tiếp của Chính  phủ so với tổng thu ngân sách nhà nước  năm 2013 là 15,2%, năm 2014 là 13,8% và  năm 2015 dự kiến khoảng 16,1% (theo  quy định là không quá 25%).  Việc tăng cường huy động vốn vay  cho đầu tư xây dựng kết cấu hạ tầng  về giao thông, thủy lợi, y tế, giáo dục,  điện, cấp thoát nước, vệ sinh môi  trường… đã tạo diện mạo mới cho đất  nước. Bộ Tài chính đã thẳng thắn nhìn  nhận rằng, nợ công của Việt Nam  đang tăng nhanh, cơ cấu nợ chưa thực  sự bền vững, việc sử dụng các khoản  vay ngắn hạn cho đầu tư dài hạn làm  phát sinh rủi ro tái cấp vốn và tạo ra  áp lực trả nợ lớn trong ngắn hạn.  Trong 3 năm gần đây, ngân sách  thường chỉ dành từ 14-16% tổng thu để  trả nợ, chứ không phải mức trên 31%.  Quy mô nợ công so với GDP tuy đang  ở mức cao, gần với ngưỡng được Quốc  hội cho phép, nhưng do nguồn lực  ngân sách còn hạn chế nên vẫn cần  huy động vốn vay trong và ngoài nước  để đầu tư. Đó là những khẳng định vừa  được Bộ Tài chính đưa ra khi triển khai  Chỉ thị 02 của Thủ tướng Chính phủ về  tăng cường công tác quản lý nợ công.

Untitled

QUẢN LÝ CHẶT  

Cách đây không lâu Ủy ban Giám sát  tài chính quốc gia cho rằng con số thực  về tỷ lệ trả nợ trực tiếp nước ngoài của  Việt Nam lên đến 31% chứ không phải  dừng lại ở con số thấp như Bộ Tài chính  đưa ra. Giải thích về số liệu này, ông  Trương Hùng Long – Cục trưởng Cục  Quản lý nợ và tài chính đối ngoại, Bộ  Tài chính cho biết, con số 31% có thể là  gộp cả khoản ngân sách vay về sau đó  cho vay lại.  Theo ông Long, cơ cấu nợ công của  Việt Nam hiện nay là đồng Việt Nam  (VND) chiếm 54% và 46% là đồng tiền  khác (trong đó USD chiếm 1 nửa và 1  nửa còn lại là các ngoại tệ khác). Chính  sách tỷ giá hiện nay là neo theo đô la  Mỹ và các đồng tiền khác theo tỷ giá  chéo của USD. Do đó, điều chỉnh tỷ giá  theo USD thì đồng nghĩa có sự thay  đổi giữa các đồng tiền khác. “Sau khi  vay, khoảng 40% sẽ được ngân sách  phân bổ cho vay lại các dự án, thành  phần kinh tế khác. Khi đó, bản thân họ  sẽ phải tự chịu trách nhiệm trả nợ nên  không thể tính đây là nợ ngân sách nhà  nước được”, ông Long giải thích thêm.  Năm 2014, thực hiện Nghị quyết của  Quốc hội, Chính phủ đã chỉ đạo Bộ Tài  chính chủ động kéo dài kỳ hạn phát  hành trái phiếu nhằm giảm dần áp lực  trả nợ ngắn hạn và giảm dần đảo nợ.  Cụ thể, giảm mạnh và tiến tới ngừng  phát hành tín phiếu và trái phiếu kỳ  hạn ngắn, tập trung chủ yếu vào trái  phiếu có kỳ hạn dài từ 5 đến 15 năm;  bước đầu cơ cấu lại danh mục trái  phiếu Chính phủ. Kết quả, trái phiếu  Chính phủ kỳ hạn 5 năm tăng từ 14%  năm 2013 lên 27% năm 2014, kỳ hạn 10  năm tăng từ 4% năm 2013 lên 13% năm  2014, kỳ hạn 15 năm tăng từ 2% lên 6%  năm 2014.  Theo Bộ Tài chính, công tác quản lý  nợ công hiện nay còn phân tán, thiếu  đồng bộ giữa các bộ, ngành và địa  phương gây khó khăn cho công tác  giám sát chi tiêu an toàn nợ công. Bên  cạnh đó, việc huy động vốn, sử dụng  vốn vay còn dàn trải, chưa gắn kết  chặt chẽ với các hạn mức nợ công… Do  vậy, trong thời gian tới sẽ quản lý chặt  chẽ các khoản vay có bảo lãnh của  Chính phủ theo hướng siết chặt điều  kiện cấp bảo lãnh, không mở rộng  diện, chọn lọc có mục tiêu ưu tiên,  tiến tới thu hẹp bảo lãnh Chính phủ  và kiểm soát việc đảm bảo trả nợ đối  với các khoản vay được Chính phủ bảo  lãnh; cho vay lại theo hướng tăng dần  tỷ lệ cho vay lại; giảm dần tỷ lệ cấp  phát và thu đủ nợ đối với các khoản  Chính phủ vay về cho vay lại.

Nợ xấu ăn mòn lợi nhuận

Mặc dù nhiều giải pháp mạnh được triển khai quyết liệt trong thời gian qua nhưng nợ xấu đến giờ vẫn còn là nỗi ám ảnh của các ngân hàng.

Untitled

NỢ XẤU ĂN MÒN  LỢI NHUẬN  

Sau khi các ngân hàng (NH) công bố  kết quả kinh doanh quý 1/2015, thì nợ  xấu vẫn là vấn đề đau đầu nhất hiện  nay. Họ phải “thắt lưng buộc bụng”  để xử lý nợ xấu khiến lợi nhuận sụt  giảm. Lợi nhuận trước thuế quý 1 của  Vietcombank giảm sút do trích lập dự  phòng tăng mạnh so với cùng kỳ năm  2014, chỉ đạt 1.455 tỷ đồng. Năm nay  hội đồng quản trị NH dự kiến trích lập  dự phòng tới 5.500 tỷ đồng. Nợ xấu của  Vietcombank đến hết quý 1 còn 8.800 tỷ  đồng, chiếm tỉ lệ 2,7% tổng dư nợ, tăng  nhẹ so với cuối năm 2014.  Tổng lợi nhuận lũy kế trước thuế  quý 1 của Techcombank chỉ đạt 408  tỷ đồng, giảm 39% so với cùng kỳ năm  ngoái. Nguyên nhân được NH này giải  thích do trích lập dự phòng. Chi phí  dự phòng rủi ro tín dụng của VPBank  trong quý 1 cũng lên đến hơn 805 tỷ  đồng, tăng 82% so với cùng kỳ năm  trước. Đến ngày 31/3, VPBank còn 1.843  tỷ đồng nợ xấu, chiếm 2,17% tổng dư nợ.  Tỷ lệ này đã giảm so với mức 2,54% vào  đầu năm 2015.  Quý 1 vừa qua VietinBank đạt lợi  nhuận gần 1.600 tỷ đồng, tăng nhẹ so  với cùng kỳ năm 2014 nhưng nợ xấu  của NH này lại tăng mạnh từ hơn 4.800  tỷ lên hơn 8.000 tỷ đồng, kéo tỷ lệ nợ  xấu tăng từ 0,9% cuối năm 2014 lên  1,5%. NH Quốc tế Việt Nam (VIB) lãi  trước thuế trong quý 1 là 139 tỷ đồng,  chỉ bằng gần một nửa so với lợi nhuận  trước dự phòng.  Theo số liệu của NH Nhà nước  TP.HCM, đến ngày 31/3 nợ xấu trên  địa bàn là 60.883 tỷ đồng, chiếm 5,53%  tổng dư nợ. Các lãnh đạo nhà băng cho  rằng, dù các ngân hàng đã quyết liệt  trong xử lý nợ xấu, nhưng việc xử lý tài  sản bảo đảm để thu hồi nợ tiếp tục là  khó khăn, vướng mắc, nhất là việc xử lý  tài sản là nhà cửa, đất đai.  Ông Đỗ Minh Toàn, Tổng giám đốc  Ngân hàng ACB cho rằng, để giải quyết  được nợ xấu, UBND thành phố phải chủ  trì tổ chức cuộc họp về công tác xử lý  nợ xấu, để các cơ quan chức năng, đặc  biệt là trong việc thi hành án thực thi.  Một số dự án bất động sản đã bị cũ, lạc  hậu, giá bị điều chỉnh giảm, ảnh hưởng  đến tín dụng xấu cho ngân hàng.

CẦN CƠ CHẾ XỬ LÝ NỢ XẤU  

Với mục tiêu tăng trưởng tín dụng  mà NHNN TP.HCM đặt ra cho năm 2015  ở mức 13%, tỷ lệ nợ xấu kiểm soát 3%.  Đây được xem là nhiệm vụ khó khi nợ  xấu vẫn là rào cản trong tăng trưởng  tín dụng. Theo thống kê, tỷ lệ nợ xấu dù  đã có xu hướng giảm dần qua các năm.  Năm 2012 tỷ lệ nợ xấu trong hệ thống  ngân hàng là 4,08%, năm 2013 giảm  còn 3,61% và đến cuối năm 2014, còn  3,25%. Thực tế, tỷ lệ nợ xấu giảm chủ  yếu ngân hàng đẩy mạnh bán nợ cho  VAMC và tín dụng tăng trưởng nhanh  sẽ giúp nợ xấu giảm bớt. Do đó vẫn cần  đánh giá chính xác hơn về rủi ro nợ  xấu, số dư và tỷ lệ nợ xấu dựa trên số dư  nợ xấu trên bảng cân đối kế toán của  các NHTM và số dư bán nợ cho VAMC  chưa xử lý được.  Trong một hội thảo về chủ đề này  mới đây, ông Nguyễn Quốc Hùng, Chủ  tịch HĐTV Công ty VAMC cho rằng: Có  cho tiền thật để mua, VAMC vẫn không  xử lý được hết nợ xấu. Lý do, là vướng  các quy định pháp lý. Ví dụ có khách  hàng ở thành phố HCM vay gần 1.000  tỷ đồng, thế chấp bằng nhà, nhưng khi  xuống đòi thì họ không trả, dù nhà đó  cho thuê mỗi năm thu về mấy trăm tỷ  đồng. “Mình yêu cầu họ bán tài sản để  trả nợ nhưng họ không bán, mình cũng  không làm được gì. Còn kiện ra tòa thì  50 năm sau có khi vẫn chưa đòi được”,  ông Hùng nói.  VAMC mua các khoản nợ xấu cho  tổ chức tín dụng cũng không biết bán  cho ai, vì Việt Nam chưa hình thành thị  trường mua bán nợ. Nếu có bán, cũng  chỉ là các công ty mua bán nợ của Nhà  nước mua bán với nhau. “Khi xây dựng  đề án thành lập VAMC, nếu làm theo đề  án thì trái hết tất cả các luật hiện nay.  Cũng có 50-60 nhà đầu tư nước ngoài  quan tâm tới các khoản nợ xấu, nhưng  cơ chế thì chưa giải quyết được”, ông  Hùng nói.  Theo VAMC, nợ xấu tính tới hết tháng  12/2014 của các tổ chức tín dụng là  khoảng 309.000 tỷ đồng. Cùng thời  gian, VAMC đã mua được 133.555 tỷ  đồng dư nợ gốc với giá 108.652 tỷ đồng.  Trong đó, nợ bất động sản chiếm hơn  67% (tương đương 83.000 tỷ đồng); vay  kinh doanh chiếm 25,7% (tương đương  31.900 tỷ đồng). Về hoạt động bán nợ,  VAMC đã bán 68 khoản với giá trị nợ  gốc là 2.306 tỷ đồng, thu về 1.773 tỷ  đồng; bán tài sản đảm bảo thu về 490  tỷ đồng. Chuyên gia kinh tế Vũ Đình  Ánh cho biết, với 300.000 tỷ đồng nợ  xấu không phải vấn đề lớn, khi các  ngân hàng đã trích lập dự phòng rủi ro  được 150.000 tỷ đồng, số còn lại VAMC  có thể xử lý được.  Theo ý kiến của ông Hùng, cần giao  quyền cho VAMC như thu giữ tài sản  đảm bảo; quyền như thi hành án; quyền  đề nghị khởi tố nếu khách hàng không  trả nợ; quyền đấu giá tài sản đảm bảo  không cần người vay đồng ý (đã nợ  phải trả, không phải người vay không  đồng ý là tổ chức tín dụng không bán  được tài sản đảm bảo như hiện nay).  “Chỉ cần giao cơ chế, trong 1 tháng  VAMC có thể thu được ngay 1.000 tỷ  đồng”, ông Hùng khẳng định.

Tư duy lại về Trung Quốc

Các phát biểu gần đây của Mỹ về Trung Quốc cho thấy, xuất phát từ một sự đồng thuận  hoàn toàn từ Washington rằng, Trung Quốc đã tự tuyên bố là một đối thủ chiến lược thực sự.  Đối xử với Trung Quốc như thế có thể kéo theo cả rủi ro lẫn cơ hội mà các nhà lãnh đạo và  cử tri Mỹ chỉ mới bắt đầu suy ngẫm.

Việc Trung Quốc bồi đắp và đảo  hóa 7 rạn san hô nằm trong  vùng biển Trường Sa của Việt  Nam không chỉ làm cho quan  hệ Mỹ – Trung căng thẳng  thêm mà còn là câu chuyện  thời sự rất “nóng” hiện nay ở Đông  Nam Á và toàn thể châu Á. Tại Hội nghị  Thượng đỉnh An ninh (Đối thoại Shangri-  La 14) diễn ra ở Singapore từ 29-31/5  vừa qua, hầu hết các phát biểu tại diễn  đàn đều đề cập, có lúc rất cứng rắn chỉ  trích đích danh Trung quốc là thủ phạm.  Malaysia là quốc gia trước nay vốn kiệm  lời cũng đã lên tiếng: “Biển Đông có thể  thành chiến trường đẫm máu nhất mọi  thời đại”. Đó là lời cảnh báo của ông  Hishammuddin Hussein, Bộ trưởng Quốc  phòng Malaysia.

Untitled

 

Trước đó, chính vị bộ  trưởng này cũng đã đề xuất thành lập  một lực lượng Liên minh gìn giữ hòa bình  của các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN).  Malaysia một quốc gia có đảo biển tranh  chấp nằm trong vùng đứt khúc 9 đoạn  (đường chữ U, đường lưỡi bò) Trung Quốc  tuyên bố chủ quyền.  Hành vi từ trước đến nay của Trung  Quốc đã đưa đến sự thay đổi trong tư  duy chiến lược của Mỹ. Tiến trình từng  bước của Bắc Kinh theo kiểu “tằm ăn  dâu” để kiểm soát hàng hải có thể đã đi  quá xa, dẫn đến việc một số các quan  chức và chuyên gia về chính sách, các  nhà lãnh đạo kinh doanh và cử tri ở Mỹ  có lập trường trở nên cứng rắn hơn. Quá  trình tư duy lại này có thể định hình an  ninh toàn cầu trong nhiều thập niên tới.

Bắt đầu với Tổng thống Barack Obama,  đang chuẩn bị đón tiếp Chủ tịch Tập  Cận Bình trong chuyến viếng thăm cấp  nhà nước vào tháng 9 tới đây, theo sau  chuyến công du của ông Obama tới Bắc  Kinh năm ngoái, bao gồm việc ký kết một  Hiệp ước môi trường (nhưng không có  chế tài). Dự đoán chuyến thăm của ông  Tập năm nay sẽ tập trung vào các lĩnh  vực hợp tác, nhưng ngay cả ở cấp tổng  thống-chủ tịch, thông điệp về chuyến  thăm được giới phân tích cho là có vẻ  được chuyển tải một cách khá nhạt nhẽo  (stubtly cooling).  Tại Hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Trung hai  năm trước, ông Obama lưỡng lự xem xét  khẩu hiệu của ông Tập, rằng Hoa Kỳ và  Trung Quốc nên theo đuổi “một mô hình  mới về quan hệ giữa các cường quốc”.  Cố vấn An ninh quốc gia Susan Rice  cam kết cuối năm đó sẽ thực nghiệm  hóa khái niệm của Bắc Kinh, ngay cả  khi khái niệm ấy ngày càng có vẻ giống  như một đòi hỏi để thích nghi với ảnh  hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc  ở Đông Á.

Một lần nữa, ông Obama tiếp  tục đề cập tới “mô hình quan hệ mới” vào  tháng 3/2014, nhưng ngay sau đó, ông đã  mau chóng ngừng sử dụng cụm từ này.  Các quan chức Mỹ vẫn khiếu nại về việc  Trung Quốc từ chối cách tiếp cận đáng  tin cậy và giải thích các hành động gây  mất ổn định trên Biển Đông như việc bồi  đắp các đảo nhân tạo với mục tiêu quân  sự, điều mà Đô đốc Hạm đội Thái Bình  Dương mới của Mỹ Harry Harris, gọi đó là  “vạn lý trường thành trên cát” (great wall  of sand). Nhiều nghị sỹ Quốc hội Mỹ đã  phản đối việc mời quân đội Trung Quốc  tham gia cuộc tập trận Rimpac kế tiếp.  Trong quá trình thay đổi lập trường  của Mỹ đối với Trung Quốc, các chỉ số ở  Washington cứ tụt dần. Thăm dò dư luận  từ Pew cho thấy chỉ có 35% người Mỹ  xem Trung Quốc là tích cực trong năm  qua, giảm từ 50% vào năm 2011. Có hơn  80% người Nhật, Việt Nam, Hàn Quốc và  hơn 90% người Philippines lo sợ tranh  chấp lãnh thổ sẽ dẫn đến xung đột vũ  trang. Ngay cả Phòng Thương mại Mỹ  tại Trung Quốc, đại diện cho các công  ty mà từ lâu từng ủng hộ Bắc Kinh mạnh  mẽ nhất ở Washington, nhận thấy, 60%  thành viên của họ than phiền năm ngoái  rằng các điều kiện ở Trung Quốc ngày  càng tồi tệ cho các doanh nghiệp ngoại  quốc. Tuy IBM và nhiều công ty khác tiếp  tục mở rộng đầu tư ở Trung Quốc, nhưng  có lẽ đang có một giới hạn về tình hình  trộm cắp sở hữu trí tuệ mà các công ty  Mỹ chịu đựng được. Đó là chưa nói tới  những người Mỹ mà hệ thống lưới điện,  đường ống dẫn khí đốt và email, tất cả  đều là nạn nhân của các cuộc tấn công  tin học không ngừng của các tin tặc  Trung Quốc .

Trong bối cảnh ấy, sự thách thức do  Trung Quốc gây ra vượt xa chuyện xây  đảo đang cấp thời gây rất nhiều chú ý.  Khi các đại biểu gặp nhau tại “Đối thoại  Shangri-La”, các nước láng giềng Trung  Quốc và các quan chức hàng đầu của Mỹ  đều lên tiếng báo động. Bộ trưởng Quốc  phòng Mỹ Ash Carter cho biết, “không  nên hiểu sai về quyết tâm của Mỹ. Hoa  Kỳ sẽ bay, hải hành và hoạt động bất  cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép,  như chúng tôi làm trên toàn thế giới”.  Phát biểu rõ ràng như thế cho thấy, xuất  phát từ một sự đồng thuận hoàn toàn  từ Washington, rằng Trung Quốc đã tự  tuyên bố là một đối thủ chiến lược thực  sự. Đối xử với Trung Quốc như thế sẽ kéo  theo những rủi ro và cơ hội mà các nhà  lãnh đạo và cử tri Mỹ chỉ mới bắt đầu suy  ngẫm. Nguy cơ đối đầu là khá lớn, đại  diện cho một hướng thay đổi chiến lược  chưa từng có so với một năm trước đây,  thậm chí cho cả thời gian 45 năm qua.

Chưa mang lại niềm tin cho giới đầu tư toàn cầu

Hội nghị thượng đỉnh G7 đã diễn ra tại Đức trong  2 ngày 7 và 8/6, trong bối cảnh triển vọng kinh tế  toàn cầu về tổng thể đang ở giai đoạn phục hồi nhưng  với tốc độ chậm, không đồng đều, còn tiềm ẩn nhiều  rủi ro, sức ép lạm phát thấp, bất ổn ở một số khu vực  đang gia tăng. Hội nghị đã tập trung bàn thảo những  giải pháp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế toàn cầu, cứu  Hy Lạp để giữ nước này có thể ở lại Eurozone và  việc tiếp tục trừng phạt kinh tế Nga với lý do tình  hình miền Đông Ukraine đang xấu đi.

Untitled

CŨNG GIỐNG  HỘI NGHỊ LẦN  TRƯỚC, G7 CHƯA  MANG LẠI NIỀM  TIN NÀO CHO  GIỚI ĐẦU TƯ  TOÀN CẦU. TUY  NHIÊN, SỰ RẠN  NỨT TRONG  NHÓM G7 LẠI  RÕ NÉT HƠN KHI  BÀN THẢO VỀ  VIỆC TIẾP TỤC  TRỪNG PHẠT  KINH TẾ NGA  GẮN VỚI TÌNH  HÌNH Ở MIỀN  ĐÔNG UKRAINE.

TỪ ỦNG HỘ HỆ THỐNG KINH TẾ  TOÀN CẦU MỞ…

Các nhà lãnh đạo G7 tiếp tục ủng hộ hệ thống  kinh tế toàn cầu mở. Theo đó, việc đầu tư, hợp  tác thương mại toàn cầu trên cơ sở tôn trọng  các tiêu chuẩn xã hội và môi trường cao được  xác định ưu tiên.  Phát biểu tại Hội nghị G7, Tổng thống Mỹ Barack  Obama khẳng định: “Chúng ta sẽ thảo luận tương  lai chung của chúng ta, vấn đề kinh tế toàn cầu tạo  công ăn việc làm và cơ hội, duy trì khối EU thịnh  vượng và vững mạnh, xây dựng các đối tác thương  mại mới trên khắp vùng Đại Tây Dương…”  Trước đó, ngày 6 và 7/5, các bộ trưởng tài chính  G7 cũng đã đặt vấn đề là làm thế nào để tìm cách  giữ vững đà phục hồi kinh tế toàn cầu, trong thời  điểm chưa tìm được giải pháp đối với nền kinh  tế Hy Lạp, giá dầu tăng và những bất ổn trên thị  trường trái phiếu khiến các nhà đầu tư lo lắng.  Phát biểu với báo giới ngày 29/5, Bộ trưởng  Tài chính Đức Schaeuble cho biết, sau các  phiên họp, các nhà lãnh đạo tài chính nhóm G7  đã đạt được đồng thuận quan trọng trong việc  tiếp tục khuyến khích mạnh mẽ cải cách cơ cấu  kinh tế ở nhiều nước.  Ngoài ra, các bên cũng tìm được tiếng nói  chung trong vấn đề chống trốn thuế của các tập  đoàn đa quốc gia. Theo đó, các nước G7 sẽ từng  bước xây dựng cơ chế xóa bỏ những khác biệt để  tạo cơ sở cho việc hình thành các biện pháp kiểm  tra phối hợp liên quốc gia, qua đó giúp ngăn  chặn tình trạng chuyển giá và gian lận thuế.  Theo số liệu công bố ngày 28/5, thì kinh tế  của Anh quốc có thể trở thành đầu tàu của kinh  tế thế giới, với việc kinh tế nước này trong quý  I/2015 tăng trưởng ở mức cao hơn so với dự kiến  trước đó (0,4%).  Tại châu Á, Ấn Độ cũng công bố số liệu GDP  (29/5) và đúng như các nhà kinh tế dự đoán về  nền kinh tế lớn thứ ba khu vực này cũng tăng  trưởng ở mức 7,4% trong quý I năm nay.  Ngân hàng trung ương Nhật Bản (BOJ) đang nỗ  lực để đạt con số lạm phát có ý nghĩa so với nhiều  thập niên vừa qua, với lãi suất gần 0% trong nhiều  chương trình QE trị giá hàng nghìn tỷ yên được  tung ra, con số công bố ngày 28/5 có thể cho thấy  sức ép lạm phát đã không lớn như kỳ vọng.  Kinh tế Brazil (Mỹ Latinh) là quốc gia trong  nhóm BRICS đã giảm trong quý I/2015 so với dự  báo trước đó; kinh tế khu vực Eurozone cũng tăng  trưởng chậm lại; kinh tế Trung Quốc hiện đang sa  sút, nên thị trường đang trông đợi xem kinh tế Mỹ  và Anh ai sẽ là động lực thúc đẩy tăng trưởng kinh  tế toàn cầu. Tuy nhiên, theo kết quả khảo sát sơ bộ  của hãng tin Reuters trước dự báo số liệu về GDP  được điều chỉnh của Mỹ công bố vào ngày 29/5 đã  giảm sút khoảng 0,7% trong quý I/2015.

ĐẾN THÁO GỠ BẾ TẮC  CHO HY LẠP…  

Chuyên gia kinh tế của Standard Chartered,  Thomas Costerg cho biết, khi các cuộc thương  lượng giữa Hy Lạp với các đối tác Eurozone  đang bế tắc, thì Thủ tướng Đức Angela Merkel  đã cảnh báo một thỏa thuận cần đạt được giữa  các bên liên quan trước cuối tháng 5.  Hy Lạp hiện không có khả năng thanh toán  khoản 300 triệu Euro ban đầu trong tổng số 1,5  tỷ euro (1,7 tỷ USD) mà Athens nợ IMF. Tuy nhiên,  ngày 5/6 IMF cho biết, Hy Lạp đã thông báo sẽ  hoãn trả khoản nợ trị giá 300 triệu EUR cho IMF  đáo hạn vào ngày 5/6 và có kế hoạch trả gộp  bốn khoản nợ cho tổ chức này vào ngày 30/6.  Mặc dù EU đang lo ngại, việc Hy Lạp vỡ nợ  có thể khiến Athens phải rời khỏi khu vực  Eurozone, một kết cục ảnh hưởng xấu đến nền  kinh tế toàn cầu, nhưng bộ 3 chủ nợ quốc tế  (EC, ECB, IMF) vẫn tìm cách để buộc Athens phải  đưa ra kế hoạch cải cách theo hướng “thắt lưng  buộc bụng” để nhận được gói cứu trợ 7,2 tỷ EUR  (8 tỷ USD) mà nước này đang rất cần để thoát  khỏi tuyên bố vỡ nợ.  Cuộc đàm phán giữa Hy Lạp và bộ 3 chủ nợ  quốc tế đã kéo dài hơn 4 tháng. Tuy thời hạn  chót vào ngày 30/6 đang cận kề, nhưng Thủ  tướng Hy Lạp Alexis Tsipras vẫn bác bỏ các yêu  cầu của các chủ nợ trong việc cắt giảm lương  của các viên chức và những người nghỉ hưu,  khi ông cho rằng, đó là những đòi hỏi “vô lý”, và  Athens kiên quyết từ chối.  Viện Vấn đề công cộng của Hy Lạp đã công bố  kết quả thăm dò dư luận, cho thấy phần lớn người  dân Hy Lạp ủng hộ chính phủ của đảng Syriza cầm  quyền trong tiến trình đàm phán với các chủ nợ  CŨNG GIỐNG  HỘI NGHỊ LẦN  TRƯỚC, G7 CHƯA  MANG LẠI NIỀM  TIN NÀO CHO  GIỚI ĐẦU TƯ  TOÀN CẦU. TUY  NHIÊN, SỰ RẠN  NỨT TRONG  NHÓM G7 LẠI  RÕ NÉT HƠN KHI  BÀN THẢO VỀ  VIỆC TIẾP TỤC  TRỪNG PHẠT  KINH TẾ NGA  GẮN VỚI TÌNH  HÌNH Ở MIỀN  ĐÔNG UKRAINE.  27 Tháng 5-6/2015 I NHÀ ĐẦU TƯ  và mong muốn Hy Lạp sẽ đạt được thỏa  thuận để ở lại Eurozone.  Trong khi đó, các nước thuộc  Eurozone đã yêu cầu Hy Lạp nhanh  chóng trình danh mục các đề xuất cải  cách để có thể nhận được khoản cứu  trợ tránh nguy cơ bị phá sản, song cho  tới nay, Athens vẫn chưa trình được  danh sách cải cách mới nhất. Trong  các cuộc trao đổi, Bộ trưởng Tài chính  Mỹ Jack Lew đã hối thúc các bên liên  quan sớm thống nhất hướng xử lý cuộc  khủng hoảng nợ của Hy Lạp nhằm góp  phần vào sự ổn định chung của kinh  tế thế giới.  Trước đó, bà Lagarde nói, IMF có  những nguyên tắc tài chính chặt chẽ  và Hy Lạp sẽ không phải là ngoại lệ. Bà  còn tuyên bố việc Hy Lạp đi hay ở lại  Eurozone không phụ thuộc vào IMF mà  trước hết phụ thuộc vào ý chí và quyết  tâm của chính các nước Eurozone nói  riêng và EU nói chung.

VÀ TIẾP TỤC CÔ LẬP NGA  

Đức là nước hiện đang giữ chức  Chủ tịch luân phiên G7, đã quyết định  không mời đại diện của Nga tham dự  hội nghị lần này, vì Moscow đã sáp  nhập bán đảo Crimea vào Nga và G8  đã không tồn tại. Tuy nhiên, trong chính  giới Đức đã xuất hiện nhiều ý kiến phê  phán việc ban lãnh đạo nước này đã  không mời Tổng thống Nga Putin tham  dự Hội nghị Thượng đỉnh G7 và cho đây  là một sai lầm.  Nhằm minh chứng cho việc phương  Tây cô lập Nga là không có tác dụng.  Tạp chí Fortune (Mỹ) cho biết, các nhà  đầu tư và chuyên gia phương Tây đã  bác bỏ tuyên bố của Tổng thống Mỹ  Barack Obama khi ông cho rằng các  biện pháp trừng phạt đã làm cho nền  kinh tế Nga “tả tơi”. Tạp chí này còn có  nhận định ngược lại: “kinh tế Nga tốt  hơn tất cả những gì bạn tưởng”.  Đồng Ruble của Nga đã ổn định sau  đợt mất giá mạnh hồi năm ngoái, thị  trường chứng khoán phục hồi hơn 20%.  Theo đánh giá của ông trùm đầu tư  David Bonderman, các biện pháp cấm  vận kinh tế của phương Tây đối với nền  kinh tế Nga không thực sự gây “thiệt  hại” giống như các biện pháp trừng  phạt nhằm vào Iran. Thậm chí, các lệnh  trừng phạt còn đóng góp cho sự tích  cực đầu tư vào Nga.  Nhà đầu tư ngân hàng người Nga  Ruben Vardanyan cũng cho rằng: “gần  như toàn bộ nền kinh tế Nga không  bị ảnh hưởng bởi sự biến động của  tỷ giá đồng rúp mà nguyên nhân là  khoảng 90% dân số không có ý định  mua hàng nhập khẩu”. Với thực trạng  này, theo ông Vardanyan, chỉ mang lại  hiệu quả đặc biệt có lợi cho Tổng thống  Vladimir Putin trong những tháng sau  khi phương Tây áp đặt lệnh trừng phạt.  Trước đó, hồi cuối tháng 4, Tổng thống  Nga Vladimir Putin nói rằng các biện  pháp trừng phạt của phương Tây khiến  nước ông tổn hại khoảng 160 tỷ USD, tuy  nhiên các doanh nghiệp Nga đã thành  công trong việc trả được nợ nước ngoài.  Các ngân hàng và doanh nghiệp Nga  chỉ còn phải trả khoản nợ 130 tỷ USD  trong năm 2014 và 60 tỷ USD trong năm  2015. “Rõ ràng, ai đó đã tính tới một sự  đổ vỡ nào đó…” nhưng, “Chẳng có sự  đổ vỡ nào xảy ra. Kinh tế Nga tương đối  dễ dàng vượt qua các rào cản nhân tạo  này”. Và cũng theo ông Putin “giai đoạn  (trả nợ) đỉnh điểm đã qua”.  Vì thế, Chủ tịch Ủy ban về quan hệ  kinh tế Đông Âu Cordes cho rằng một  cuộc gặp giữa các nhà lãnh đạo G7 và  Nga có thể góp phần giải quyết khủng  hoảng kinh tế, cũng như đưa Nga trở lại  lộ trình mang tính xây dựng cho cuộc  xung đột ở Ukraine, theo ông Cordes,  đây là cơ hội bị bỏ lỡ.  Chủ tịch Diễn đàn Đức – Nga Platzeck  cũng cho rằng nên mời Tổng thống Putin  tham gia G7. Theo ông, Moscow phải  tham gia vào G7 vì Thỏa thuận Minsk  về giải quyết khủng hoảng Ukraine và  cả các cuộc khủng hoảng khác trên thế  giới như: Trung Đông, Iran, Afghanistan  hay Syria cũng chỉ có thể được giải  quyết khi có sự tham gia của Nga. Cựu  Thủ tướng Đức Helmut Schmidt còn cho  rằng: “Hội nghị G7 sẽ không có ý nghĩa  nếu thiếu sự tham dự của Nga”.  Bà Susan Eisenhower, Chủ tịch và  Giám đốc điều hành của tập đoàn tư  vấn đầu tư The Eisenhower đề nghị  rằng: “Washington nên thiết lập lại mối  quan hệ với Moscow bằng cách chỉ  định một phái đoàn đặc biệt đến Nga  nhằm đối thoại và tìm ra lối thoát cho  vấn đề Crimea hay Ukraine”.  Như vậy, Hội nghị Thượng đỉnh G7  đã kết thúc mà không có sự góp mặt  của Nga, một bên quan trọng trong giải  quyết những vấn đề an ninh kinh tế  toàn cầu. Hai trong số các chương trình  nghị sự của Hội nghị là vấn đề kinh tế  toàn cầu và cứu Hy Lạp là gánh nặng  quá sức, mặc dù đây là 7 nền kinh tế  lớn nhất hành tinh.  Vì thế, giới phân tích cho rằng, cũng  giống hội nghị lần trước, G7 chưa mang  lại niềm tin nào cho giới đầu tư toàn  cầu. Tuy nhiên, sự rạn nứt trong nhóm  G7 lại rõ nét hơn khi bàn thảo về việc  tiếp tục trừng phạt kinh tế Nga gắn với  tình hình ở miền Đông Ukraine.

Tơ lụa đạo có là lối trổ của trật tự Trung Hoa ?

“Tơ lụa đạo” tiếng Anh là SREB (Silk Road Economic Belt), viết tắt của đại dự án  “Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa” được Trung Quốc công bố chính thức 3 năm nay.  Mặc dù đại công trình đã đi vào triển khai nhưng các chuyên gia quốc tế vẫn đang mải  miết tìm lời giải đáp: SREB là dự án kinh tế-thương mại hay chính trị-an ninh? Thậm  chí dư luận còn hướng tới một viễn kiến khác: Phải chăng đây là cách thế giới sẽ về  “chầu” Trung Quốc trong nay mai?

Từ năm 2013, dự án “Con đường Tơ lụa mới” (NSR)  của Trung Quốc đã từng bước được hình thành với  mục tiêu không hề che đậy của Bắc Kinh là nâng  tổng trao đổi mậu dịch của các bên liên quan đang  từ 400 tỷ USD năm 2012 lên thành 1.000 tỷ USD vào  năm 2020. Để đạt được mục tiêu đó, Trung Quốc đã  không để lãng phí thời gian, bắt tay ngay vào việc xây dựng  đường cao tốc 213 cây số, nối liền thành phố Kashgar (Tân  Cương) với Erkeshtam (Kirghizistan). Tổng chi phí dự án lên  tới 630 triệu USD. Con đường cao tốc này sau đó sẽ mở rộng  ra tiếp sang tận Uzbekistan, Tajikistan, Turkmenistan, Iran và  Thổ Nhĩ Kỳ. Song song với dự án đường cao tốc đó, Bắc Kinh  còn phát triển hai đề án khác, cũng để mở cửa cho Trung  Quốc đến gần với châu Âu. Lộ trình thứ nhất xuyên ngang  Kazakhstan và Nga, trong khi lộ trình thứ hai dự trù hướng  tới Kazakhstan nhưng xuyên qua biển Caspi.

CÔNG KHAI & NGẤM NGẦM  

Theo nhiều chuyên gia, SREB có bốn mục tiêu công khai  được ông Tập Cận Bình từng tuyên bố, rồi khóa họp mới đây  nhất của Quốc hội Trung Quốc vừa xác nhận. Đó là:

1) Tự do  chuyển dịch tài hóa và cải thiện việc sung dụng tài nguyên;

2) Phối hợp và hội nhập chính sách kinh tế với các nước;

3)  Tăng cường mạng lưới kết nối Âu-Á-Phi và các mặt biển phụ  cận; và

4) Khai thác tiềm năng của thị trường, khuyến khích  đầu tư và tạo ra việc làm. Bắc Kinh muốn lôi kéo các nước  châu Á cùng tham gia thực hiện các dự án này để tiến tới  mục tiêu ngàn tỷ USD/năm. Còn các mục tiêu ngầm của Bắc  Kinh thì thực sự là:

1) Mở rộng ảnh hưởng của đồng bạc Trung  Quốc trong luồng giao dịch và đầu tư với các nước châu Á;

2)  Sâu xa hơn là mục tiêu tăng cường sức mạnh kinh tế với các  nước đối tác;

3) Kế đến là dùng quyền lợi kinh tế mua chuộc  các nước để hợp thức hóa sự xuất hiện của Trung Quốc như  một cường quốc hải dương, trong đó  có cả việc hợp thức hóa hành vi chiếm  đóng của Trung Quốc ngoài Đông Hải  và Biển Đông và

4) Đẩy lui ảnh hưởng  của Mỹ, Nhật, Úc, Ấn Độ.

“TƠ LỤA ĐẠO” NĂM XƯA LÀ CON ĐƯỜNG BUÔN  BÁN VÀ TRAO ĐỔI VĂN HÓA; SREB NGÀY NAY  DÙ MỸ MIỀU HÓA CÁI TÊN NĂM XƯA NHƯNG  LÀ CON ĐƯỜNG CỦA NGUY CƠ BÀNH TRƯỚNG,  TRANH GIÀNH BIỂN ĐẢO VÀ TÀI NGUYÊN CỦA  CÁC NƯỚC CHUNG QUANH. VÌ VẬY, SREB DỨT  KHOÁT SẼ GẶP TRỞ NGẠI.

 

Các mục tiêu công khai và mục tiêu  ngấm ngầm nói trên được gói gọn  trong khái niệm 4 chữ “Nhất Đới Nhất  Lộ”. “Đới” là vành đai, ở đây là “đạo  vận” tức vận chuyển bằng đường bộ  từ các tỉnh miền Tây. SREB sẽ đi qua  Trung Á, Nam Á, tới Tây Á, Trung Đông  và châu Âu. Còn “Lộ” là “thủy vận” tức  vận chuyển bằng đường thủy, từ các  hải cảng Trung Quốc đến Indonesia  quần đảo, qua Ấn Độ Dương tới Hồng  Hải và Trung Đông. Khái niệm ấy được  chuyển thành tên gọi chính thức của  dự án là “Vành đai kinh tế con đường  tơ lụa”. SREB giải quyết yêu cầu sinh tử  là phát triển hạ tầng cơ sở cho các tỉnh  bị khóa trong lục địa của Trung Quốc  mà không có đường thông thương ra  ngoài nên là khu vực lạc hậu nhất. Các  tỉnh đó là Tân Cương, Thanh Hải, Cam  Túc, Ninh Hạ, Thiểm Tây, Tứ Xuyên, Vân  Nam và Quảng Tây. Bắc Kinh trù tính  sẽ nối kết “Con đường Tơ lụa trên đất  liền” (NSR) với con đường ở ngoài biển  (MSR). Trung Quốc sẽ khai thông khu  vực lạc hậu bên trong, mở qua Tây Vực  và Trung Á để tiến tới Trung Đông và  Âu Châu, xuống tận Đông Phi.  Chúng ta cần nhận thức được “nhiều  trong một” thì mới hiểu ra sự thể. Bắc  Kinh nói đến 40 tỷ USD cho “Con đường  Tơ lụa”, thật ra trù tính nhiều hơn vậy.  Trước hết là khoảng 100 tỷ USD cho  hơn 50 dự án bên trong lãnh thổ Trung  Quốc để giải quyết nạn thất quân bình  nội bộ của họ. Bên ngoài lãnh thổ thì có  ít ra một chục dự án công tư hỗn hợp  và liên doanh giữa song phương hay đa  phương với 11 quốc gia khác. Các dự án  này gồm có bốn hải cảng, ba thiết lộ,  hai ống dẫn khí và một xa lộ, đều là dự  án có tính chất chiến lược, cả về kinh  tế lẫn an ninh. Đầu tư các dự an quy  mô này, Bắc Kinh đã dự chi ngân sách  trị giá hơn 240 tỷ USD của mình trong  những năm sắp tới, chưa kể 100 tỷ của  tân Ngân hàng Phát triển BRICS và 100  tỷ của Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng châu  Á (AIIB) đang được thành lập với sự  tham gia của 57 quốc gia.

“TRẬT TỰ SINICA”  

SREB quả thực là đại dự án nhằm  nhiều mục tiêu. Thiết kế xuyên suốt  chính là để thay thế trật tự hiện hành  do Mỹ chi phối (Pax Americana) bằng  trật tự Trung Hoa (Pax Sinica). Bởi vì  sự ra đời hành lang kinh tế xuyên lục  địa theo kế hoạch của Bắc Kinh có  thể làm thay đổi bối cảnh toàn cầu,  chuyển dịch trọng tâm địa-chiến lược  và thương mại tới các vùng đất rộng  lớn Á-Âu từ các vùng biển bao quanh  Trung Quốc và giảm ưu thế vượt trội  về mọi mặt, mà đặc biệt là về hải quân  của Mỹ. “Trung Hoa mộng” thực chất là  thừa nhận công khai của lãnh đạo Bắc  kinh là sự phục hưng vĩ đại của dân  tộc Trung Hoa.

Đây là nội dung chủ  đạo từ khi ông Tập Cận Bình trở thành  Tổng bí thư Đảng Cộng sản và Chủ tịch  nước cuối năm 2012. Ý tưởng chính là  khôi phục sự vĩ đại về ảnh hưởng của  Trung Quốc trước thế kỷ 19 nhằm biến  nước này trở thành một “quốc gia thịnh  vượng, hùng mạnh, văn hóa tiên tiến và  hài hòa”. Đề xuất để làm hồi sinh một  tuyến đường thương mại vĩ đại mà hai  nghìn năm trước đây đã từng là cầu nối  các nền văn hóa Đông-Tây trên khắp  lục địa Á-Âu có thể giúp thực hiện mục  tiêu này.  Cặp sáng kiến “đúp” NSR&MSR là  một đại chiến lược phản ánh tham  vọng của Trung Quốc dưới thời Chủ  tịch Tập cận Bình. Đây còn là kế hoạch  nhằm “trả đũa” chiến lược “xoay trục”  của Mỹ, cũng như để đối trọng với các  Hiệp định TPP và TTIP nhằm giành  quyền chủ đạo chính sách và xác định  luật chơi cho thế kỷ 21. Trong tương lai  gần, SREB được dự báo sẽ vượt xa hơn  “con bài” đối trọng với “xoay trục”. Đối  với tình hình Biển Đông, sáng kiến này  sẽ vô hiệu hóa một phần yêu sách chủ  quyền biển đảo của các nước trong khu  vực và tạo điều kiện để Trung Quốc  mở rộng sự hiện diện hải quân/hàng  hải trên các vùng biển đảo hiện Bắc  Kinh đang chiếm đóng, gây tranh chấp.  Như vậy, đủ thấy kinh tế không còn là  động lực duy nhất của SREB. Trên hết  và trước hết, với NSR&MSR, Bắc Kinh  muốn ngăn chận ảnh hưởng của Mỹ tại  châu Á, để trở thành trung tâm của một  thị trường với khoảng 3 tỷ dân bao phủ  lên các vùng từ Đông Nam Á đến Ấn  Độ, sang cả Tây Á và châu Phi.

Những năm gần đây, Trung Quốc  từng dùng sức mạnh tài chính để gây  ảnh hưởng ra các nước trong và ngoài  khu vực Đông Nam Á nhưng đã không  đạt được thành công như họ tham  vọng. Những ý đồ công khai và ngấm  ngầm của họ ở Venezuela và Miến Điện  đã hoàn toàn thất bại. Giờ đây, với “Tơ  lụa đạo”, Trung Quốc đang tiến hành  24 NHÀ ĐẦU TƯ I Tháng 5-6/2015  QUỐC TẾ  một cách tiếp cận mới. Bây giờ là lúc không chỉ công bố các biện pháp  chiến lược cụ thể, Bắc Kinh còn kiến tạo ra các định chế có tính chất đa  quốc gia, để các nước cùng hùn hạp với họ mà chia sẻ những rủi ro. Ngoài  chia sẻ rủi ro, các nước khác có thể đóng góp những vấn đề về kỹ thuật  với chất lượng cao để thực hiện những dự án hạ tầng cơ sở. Trung Quốc  không dừng lại ở châu Á, về chiến lược, Trung Quốc muốn khẳng định vai  trò trung tâm địa chính trị-kinh tế toàn cầu của mình. Tham gia với Trung  Quốc vào SREB sẽ được lợi gì và trước mắt Bắc Kinh đang dùng những lá  bài nào để chiêu dụ các quốc gia từ Á sang Âu tham gia vào dự án này,  đang là sự quan tâm chung của nhiều quốc gia lớn nhỏ hiện nay.

PHẢN ỨNG TỪ MỸ VÀ ASEAN  

Khả năng sẽ có một hệ thống toàn diện liên kết Trung Quốc với châu  Âu thông qua các nước ở khu vực Trung Á, Nam Á và Đông Âu. Nếu hoàn  thành, MSR&NSR có thể là một ác mộng đối với Mỹ: Trung Quốc có nguồn  vốn và thị trường, Nga có năng lượng, Đức có công nghệ. Sự hợp tác giữa  ba nước lớn này được đánh giá là sẽ có ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi  ích kinh tế và vị thế quốc tế của Mỹ. Đối với các chiến lược gia Mỹ, phải  chăng rồi đây một thế giới của riêng Trung  Quốc sẽ xuất hiện sau NSR&MSR?

Tuy nhiên, cũng có những đánh giá thận trọng  hơn: “Tơ lụa đạo” năm xưa là con đường buôn  bán và trao đổi văn hóa; SREB ngày nay dù mỹ  miều hóa cái tên năm xưa nhưng là con đường  của nguy cơ bành trướng, tranh giành biển đảo  và tài nguyên của các nước chung quanh. Vì vậy,  SREB dứt khoát sẽ gặp trở ngại.  Quay lại với Đông Nam Á, một nhà báo  Malaysia làm việc tại Bắc Kinh, nhận định,  Malaysia có tới 40% dân số là người Hoa, có  tranh chấp lãnh thổ trên biển với Trung Quốc,  nhưng Malaysia cần xuất khẩu sang Trung  Quốc và mua hàng hóa của nước này. Vì vậy,  Kuala Lumpur đã đặc biệt tỏ ra kín tiếng trên  hồ sơ Biển Đông. Singapore, nơi cũng có tới  65% dân cư là người Hoa, cho nên từ rất nhiều  năm qua, đảng cầm quyền đã luôn “khéo léo  đi dây trong quan hệ với Trung Quốc và Hoa  Kỳ”. Nhiều quốc gia Đông Nam Á đã ký các  hiệp định quan hệ đối tác với Bắc Kinh. Một  số nước ASEAN đã hoan nghênh các ý tưởng  về “tơ lụa đạo” khi các quốc gia ASEAN đang  phấn đấu hình thành cộng đồng kinh tế chung  vào năm 2015. Singapore lo lắng vì Malaysia  (và có thể cả Thái Lan lẫn Indonesia) đã đồng  ý gia nhập SREB.

Các hải cảng của Malaysia  cũng như khu vực chung quanh Kuala Lumpur  nếu được xây dựng thì dĩ nhiên sẽ cạnh tranh  với Singapore.  Ảnh hưởng của Trung Quốc đối với thế giới  là điều hiển nhiên. Nếu gắn quá nhiều chính  trị vào kinh tế thì khó có thể tận dụng được sự  tùy thuộc lẫn nhau trong quá trình phát triển.  ASEAN nói chung và Việt Nam nói riêng cần  khôn khéo để tận dụng những lợi thế của mối  quan hệ của Trung Quốc với khu vực. Tuy nhiên,  có một thực tế là xưa nay Bắc Kinh làm các dự  án hạ tầng đều lỗ.

Lý do với bên trong là vì các  chính quyền địa phương vay tiền làm ẩu. Với  bên ngoài là do các doanh nghiệp Trung Quốc  cũng thường làm ẩu, tiêu chuẩn an toàn thấp  và rủi ro tín dụng cao, nên 90% là mất tiền. Từ  2005 đến 2014 đã có ít nhất 130 dự án thất bại,  mất cỡ 200 tỷ USD, bằng một phần ba của tổng  số đầu tư ra ngoài. Cũng vì vậy, Bắc Kinh cần  sự góp sức của các xứ khác để chia sẻ rủi ro và  nâng cao khả năng quán lý dự án. Nhưng rủi ro  vẫn còn đó, vì khi có nhà nước là lại có nạn “ỷ  thế làm liều”, thuật ngữ bảo hiểm và kinh tế gọi  là “moral hazard”.  Và thật ra là nhiều quốc gia có liên quan cũng  đang e ngại “âm mưu bành trướng” từ đại dự án  này nên chưa chắc đã sẵn lòng và hoan hỉ đón  nhận “dải lụa” này để choàng lên cổ!

Tăng lực vào “Nông nghiệp”

Ngành nông nghiệp Việt Nam hiện đóng góp 20% GDP với kim ngạch xuất khẩu trên 31 tỷ  USD/năm, với hơn 70% dân số gắn bó với nông nghiệp. Cách đây hơn 10 năm, tổng đầu tư  xã hội vào nông nghiệp Việt Nam đạt trên 10% thì gần đây đã giảm xuống chỉ còn khoảng 5%;  đầu tư tư nhân vào ngành này xoay quanh mức 4%, trong khi FDI trong nông nghiệp giảm từ  2 – 3% trước đây xuống còn khoảng 1%. Nhưng với những chuyển biến tích cực mới đây về các  dòng đầu tư vào lĩnh vực này cho thấy đang có sự “nhìn nhận lại”.

 

Untitled

 

THAY ĐỔI NHẬN THỨC

Tính đến tháng 4/2015, cả nước có 530  dự án FDI còn hiệu lực trong lĩnh vực  nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản với  tổng vốn đăng ký đầu tư đạt 3,7 tỷ USD,  chiếm 2,9% tổng số dự án và 1,4% tổng  vốn đầu tư FDI của cả nước; quy mô vốn  trung bình của một dự án trong ngành  nông nghiệp khoảng 7 triệu USD.  Theo Cục Đầu tư nước ngoài, Bộ Kế  hoạch và đầu tư, mặc dù có nhiều tiềm  năng và lợi thế nhưng dòng vốn FDI vào  ngành nông, lâm, ngư nghiệp còn tương  đối hạn chế so với nhu cầu của ngành.  Trong khi đầu tư nước ngoài của cả  nước có xu hướng tăng thì dòng vốn này  vào lĩnh vực nông nghiệp lại quá nhỏ về  số dự án và tỷ trọng vốn đầu tư so với  tổng đầu tư FDI của cả nước.  Nguyên nhân khiến cho nguồn vốn  FDI vào nông nghiệp trong thời gian dài  vừa qua hạn chế là do đầu tư vào nông  nghiệp không có lợi nhuận nhanh như  các ngành hàng khác, rủi ro về thiên  tai và biến động thị trường cao. Ngoài  ra, sản xuất nông nghiệp Việt Nam còn  nhỏ lẻ, cơ sở hạ tầng và dịch vụ phụ trợ  còn thiếu và yếu trong khi chất lượng và  năng suất lao động thấp.

Theo ông Võ Trí Thành, Phó viện  trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh  tế Trung ương, vai trò của nông nghiệp  ngày càng quan trọng trong bối cảnh  tỷ lệ đói nghèo, thiếu lương thực và  khoảng cách giàu nghèo ngày càng gia  tăng, vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm,  dinh dưỡng cũng được đặt ra.  Những năm trước đây, nông nghiệp  được nhìn nhận là nơi đầu tư có mức  độ sinh lời không bằng những lĩnh vực  khác, như ở lĩnh vực công nghiệp từ 7  – 8%, dịch vụ từ 9 – 10% trong khi tăng  trưởng nông nghiệp chỉ 3 – 4% là cao.

Do vậy, nông nghiệp bị “đè nén”, giá cả  thấp và nhiều khi phải chịu hy sinh để  thực hiện công nghiệp hóa.  Nhưng khoảng 7 năm trở lại đây,  trước những biến động của kinh tế, thị  trường và thiên tai trên toàn cầu, giá  lương thực, thực phẩm đã tăng mạnh  và sản phẩm nông nghiệp được nhìn  nhận theo chuỗi giá trị của sản phẩm,  bao gồm nghiên cứu (R&D), giống,  cách thức và phương tiện trồng, sơ chế,  bảo quản, chế biến, phân phối… cho  thấy có thể tạo ra giá trị gia tăng cao,  đầu tư mang lại những kết quả bền  vững. Đồng thời, Việt Nam là quốc gia  có nhiều điều kiện thuận lợi về điều  kiện tự nhiên, kinh nghiệm và trình độ  nguồn nhân lực làm nông nghiệp, nên  thời gian gần đây hàng loạt các dự án  phát triển nông nghiệp lớn đã được  các doanh nghiệp trong và ngoài nước  quan tâm và quyết định đầu tư.

THƯƠNG HIỆU NÔNG SẢN  VIỆT NAM  

Không riêng gì các doanh nghiệp  trong nước mà nhiều doanh nghiệp  nước ngoài như Nhật Bản, Hàn Quốc…  cũng đã quan tâm tìm cơ hội đầu tư vào  lĩnh vực nông nghiệp tại Việt Nam.  Tập đoàn Showa Denko hiện có 21  nhà máy trồng rau sạch theo công  nghệ đèn Led tại Nhật Bản. Tháng 4  năm nay, tập đoàn này đã quyết định  đầu tư 1 triệu USD xây dựng nhà máy  rau sạch tại tỉnh Hà Nam bằng công  nghệ đèn Led. Công nghệ này giúp rau  có mức tăng trưởng cao gấp 2,5 lần  so với trồng trong ánh sáng thường.  Dự án sẽ được thực hiện thí điểm tại  KCN Đồng Văn 2, thu hoạch vào cuối  năm nay và nếu thành công, mô hình  sẽ được nhân rộng trên toàn tỉnh này.

Nhiều công ty Nhật cũng xúc tiến  nhiều hoạt động đầu tư nông nghiệp  tại nhiều địa phương khác trong cả  nước, như tại TP.HCM, Tập đoàn ISE  Food muốn hợp tác chuyển giao kỹ  thuật nuôi gà đẻ trứng hiệu quả cao;  tỉnh Saitama của Nhật là địa phương  có nhiều doanh nghiệp chuyên sản  xuất rau sạch, đóng gói thực phẩm… đã  làm việc với lãnh đạo TP.HCM để tìm  kiếm cơ hội đầu tư. Tỉnh Wakayama của  Nhật cũng có nhiều doanh nghiệp nhỏ  và vừa ứng dụng công nghệ cao trong  lĩnh vực trồng cây ăn trái, công nghệ  bảo quản, chế biến trong nông nghiệp…  cũng đang muốn hợp tác, chuyển giao  công nghệ với doanh nghiệp Việt.  Đầu năm nay, ở cuộc gặp trao đổi kế  hoạch làm rau an toàn tại Đà Lạt, nhiều  nhà đầu tư Nhật cho biết họ muốn đưa  vùng rau sạch, an toàn của Đà Lạt trở  thành vựa rau sạch trong tương lai của  châu Á. Dự án làng rau thần kỳ kiểu  Nhật tại Đà Lạt do Công ty An Phú Đà  Lạt liên doanh với nhà đầu tư Nhật đã  được triển khai cách đây hơn 1 năm,  sản phẩm đã được cung cấp cho nhiều  siêu thị tại TP.HCM và doanh nghiệp  này đang chuẩn bị mở rộng diện tích  trồng rau từ 4 ha lên 8 ha.  Cho rằng doanh nghiệp là tác nhân  năng động nhất trong chuỗi giá trị và  hình thức đầu tư tất yếu là hình thức  đối tác công – tư (PPP), Bộ trưởng Bộ  Nông nghiệp và Phát triển nông thôn  Cao Đức Phát khẳng định chỉ có chủ  thể này hội đủ các điều kiện để giải  quyết 3 điểm nghẽn lớn nhất của nông  nghiệp Việt Nam hiện nay, gồm tăng  cường đầu tư cho nông nghiệp quy mô  lớn và hiệu quả; nhanh nhạy nắm bắt  thị trường, giúp kết nối thị trường tiêu  thụ hàng hóa nông sản trong nước và  quốc tế; có tiềm lực ứng dụng khoa học  công nghệ, đặc biệt là công nghệ cao  vào sản xuất, chế biến giúp nâng cao  giá trị gia tăng, tăng năng lực cạnh  tranh cho nông sản.

Đã có nhiều động thái mạnh mẽ ở  tầm vĩ mô nhằm phát triển nền nông  nghiệp trong bối cảnh hội nhập, như  giữa tháng 4 vừa rồi, Thủ tướng Chính  phủ đã quyết định thành lập Ban chỉ  đạo liên ngành về tái cơ cấu ngành  nông nghiệp theo hướng nâng cao giá  trị gia tăng và phát triển bền vững giai  đoạn 2015 – 2020.  Gần đây, việc xuất khẩu trái vải, nhãn,  thanh long, chôm chôm của Việt Nam  sang thị trường Australia và Mỹ cùng  với những kế hoạch tiếp tục đưa các  loại đặc sản như vú sữa, thanh long,  chôm chôm, vải và xoài thâm nhập vào  nhiều thị trường khó tính khác như Nhật  Bản, New Zealand, Đài Loan… được xem  là bước ngoặt lớn, là tiền đề để các loại  nông sản khác của Việt Nam chinh phục  thị trường thế giới.  Tuy vậy, để Việt Nam có thể xuất khẩu  trái cây lẫn các loại nông sản khác thì  cần nhiều hoạt động mang tầm chiến  lược, bao gồm phát triển thị trường,  quảng bá sản phẩm, khắc phục quy mô  sản xuất nhỏ và phân tán; đặc biệt tập  trung cho công nghệ bảo quản sau thu  hoạch – khâu hiện đang yếu nhất trong  chuỗi giá trị sản xuất hàng hóa…  Bên cạnh đó, một lãnh đạo Bộ Công  Thương cho rằng, khó khăn lớn nhất  hiện nay là xây dựng được hình ảnh uy  tín cho sản phẩm nông sản Việt Nam  trên thị trường quốc tế.  Theo Cục Đầu tư nước ngoài, để thu  hút được các nguồn FDI lớn vào nông  nghiệp Việt Nam rất cần có cơ chế  khuyến khích đặc biệt cho dòng vốn  này vào lĩnh vực chế biến để tạo nên  các sản phẩm nông sản mang thương  hiệu quốc gia, có thể chen chân vào  chuỗi giá trị nông sản trên thị trường  thế giới.